Đời đau đớn của nam đồng tính bị ép làm “gái”

Đừng bao giờ nghe một người ngụy biện rằng anh ta yêu bạn, anh ta đi với người khác đơn giản chỉ vì quan hệ xác thịt. Bởi tình yêu là thứ mà người ta dành trọn tâm hồn và thể xác cho nhau.

Tôi là gay
Tôi rời khỏi nhà năm 17 tuổi. Đó là khi ba mẹ phát hiện về giới tính không bình thường của tôi. Môt thằng con trai được kỳ vọng từ khi chưa chào đời như tôi đã khiến cha mẹ thất vọng ghê gớm khi họ biết tôi là một thằng đồng tính. Tôi không nghĩ đó là một điều quá khủng khiếp. Ba mẹ cho tôi hình hài còn tính cách là tự hình thành tôi. Tôi yêu đàn ông. Đó không phải là lỗi của tôi, cũng không phải lỗi của ba mẹ. Đơn giản chỉ là một điều thuộc về tự nhiên.
Tôi rời thị trấn lên thành phố sống. Sài Gòn khi ấy là khoảng trời đẹp đẽ đối với tôi. Bị gia đình vứt bỏ chưa hẳng là một điều tồi tệ. Tôi còn trẻ, còn nhiều mơ ước nên không hề biết rằng, khi ba mẹ chối bỏ tôi, tôi đã trở thành một kẻ cô đơn thảm hại.
Tôi xin vào một bar nhỏ đề làm và học việc. Vì tôi có chút năng khiếu và pha chế rượu nên sau một thời gian làm việc, ông chủ chyển tôi đến một bar lớn hơn ở trung tâm thành phố. Ở đây, tôi được gặp gỡ nhiều người và có thêm những người bạn mới. Họ đón nhận thân phận của tôi rất cởi mở đơn giản vì đời ai nấy sống, tôi đồng tính nhưng không ảnh hưởng gì đến họ. Chúng tôi là bạn bè và chúng tôi vui vẻ cùng nhau. Điều đó thật dễ chịu.
Cũng tại đây, tôi gặp Việt – người yêu đầu tiên của tôi và cũng là người khiến tôi đau đớn nhất. Việt hơn tôi 3 tuổi. Tất nhiên cũng là gay. Dân đồng tính chúng tôi rất dễ nhận ra những người nào cùng giới tính với mình.
Việt không phải dân gốc Sài Gòn. Anh từ Bắc vào Nam để tránh điều tiếng dư luận. Việt hay đến bar vào cuối tuần và trò chuyện cùng tôi. Những câu chuyện nhỏ dần dẫn đến sự đồng điệu tâm hồn. Đó là cách bắt đầu của mọi chuyện tình yêu của tôi. Dù cho cuộc sống có thoải mái đến đâu, tôi vẫn là một kẻ cô đơn giữa thành phố rộng lớn. Sau khi yêu Việt, tôi chuyển về ở cùng anh.
Việt là người yêu trong mơ của tôi. Anh chiều chuộng và yêu thương tôi. Anh bảo tôi nghỉ công việc ở bar vì lo tôi mệt mỏi. Tôi nghe lời anh. Quãng thời gian ngọt ngào nhấn chìm tôi trong mộng mị. Chúng tôi yêu nhau như tất cả cặp đôi bình thường khác. Cũng có giận hờn, cãi vã, ghen tuông… Việt dạy tôi tự tin vào giới tính của mình. Tôi tin và tin anh yêu tôi.
Nhưng mọi thứ ở đời không bao giờ là mơ, con người chẳng bao giờ cho không ai cái gì bao giờ. Việt nói với tôi như vậy trong lần đầu tiên bắt tôi đi khách. Đó chính là cách anh hủy hoại cuộc đời tôi.
Việt là người yêu trong mơ của tôi. Anh chiều chuộng
và yêu thương tôi. (ảnh minh họa)
Đừng bao giờ dùng tình yêu để vá víu tâm hồn
Tôi chưa bao giờ hỏi việt làm gì, anh lấy tiền đâu để nuôi tôi. Tôi chỉ biết tối nào anh cũng đi, sáng sớm hôm sau mới về. Anh nói, công việc của anh yêu cầu như vậy nên tôi cũng không hỏi gì thêm. Một ngày, anh nói một người bạn sẽ đến chơi nhà và ngủ với tôi và với Việt.
Thứ quan hệ đó làm tôi ghê tởm nhưng vì yêu Việt tôi miễn cưỡng đồng ý. Sau khi người bạn kia ra về, Việt ném cho tôi 3 triệu và bảo đó là số tiền vị khách trả cho tôi vì tôi là hàng mới. Việt lật bài ngửa với tôi, anh ta bán thân để nuôi miệng. Và anh ta kéo cả tôi vào cuộc chơi với anh ta.
Tôi muốn bỏ đi nhưng trong tay tôi chẳng hề có gì, Bao nhiêu ngày qua tôi sống dựa vào Việt. Và hơn hết tôi sợ phải sống một mình ở thành phố. Tôi cần có người để nương tựa và người đó là Việt. Bao biện cho những lý do như vậy tôi chính thức trở thành trai đứng đường.
Những ngày đầu có khá nhiều khách chọn tôi vì tôi là “hàng mới”. Mỗi khách tôi kiếm được 1 triệu đồng. Mỗi tối tôi kiếm được 5-6 triệu. Khi về nhà Việt lấy của tôi hơn nửa số tiền với lý do khách là do anh ta giới thiệu. Anh ta quản lý tôi về tiền bạc, khách hàng và giờ giấc. Cuộc sống ngột ngạt kinh khủng. Nhưng bỏ nghề lại là chuyện tôi không dám làm. Tôi giống như người đang đi trên con đường một chiều không thể đi ngược lại.
Tôi cũng khó thoát khỏi Việt vì anh ta quen nhiều người trong giới. Đã hai lần tôi bỏ trốn nhưng một lần bị Việt tóm về, một lần là tôi tự tìm về.
Tôi giống như người đang đi trên con đường một chiều
không thể đi ngược lại. (ảnh minh họa)
Cuộc đời tối tăm khiến tôi nghĩ đến việc tìm một người tình mới. Dãy phố tôi đứng hàng đêm chẳng thiếu gì người có thân phận giống tôi nhưng chúng tôi chỉ thể làm bạn. Hai thằng con trai mà làm “gái” yêu nhau thì thảm thương biết mấy.
Có lần tôi hỏi Việt rằng anh có yêu tôi không. Việt cười nói anh có yêu nhưng tiền quan trọng hơn tình yêu. Anh nói chuyện bán thân chỉ là kiếm tiền còn tình yêu vẫn là có thực. Mới ban đầu tôi tin điều đó. Rồi dần tôi nhận ra rằng chẳng có tình yêu nào hết. Chẳng ai yêu hơn một người mà vẫn đi chung đụng xác thịt với một người khác. Tình yêu với Việt dần không làm tôi khốn khổ nữa.
Tôi tìm một người khác để yêu. Tình yêu mới sẽ giúp tôi thoát khỏi hình bóng của mối tình đầu và bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng tình yêu vá víu cũng nhanh chóng tan vỡ. Một thằng gay đi làm “gái” còn bày đặt yêu đương. Thật buồn cười và xa xỉ. Tôi nhận ra đời này chỉ có tôi mà thôi. Bỗng dưng tôi muốn về nhà, bỗng dưng tôi nhớ cha mẹ quá. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không được đón nhận vì tôi đã khiến họ thất vọng và chính tôi cũng thất vọng về tôi.
Tôi lại đi khách. Giá rẻ mạt dần. Tiền chỉ dùng để tồn tại, nó không mang lại cho tôi chút vui vẻ nào. Việt vẫn sống rất vui. Tôi không hiểu nổi những tâm tư của anh.
Hơn một năm làm nghề, tôi tích được không ít tiền. Tôi dự định sẽ gửi số tiền về quê biếu bố mẹ, bị cho mình một cái nghề đàng hoàng để họ bớt buồn phiền về tôi, rồi ba mẹ tôi sẽ đón nhận tôi. Ngày nào trước khi chìm vào giấc ngủ tôi cũng nghĩ đến viễn cảnh tốt đẹp đó.
Nhưng số tiền hơn 100 triệu đồng của tôi bỗng dưng biến mất vào một ngày bình thường. Anh ta còn gọi điện về, giở giọng cười trơ tráo và nói xin lỗi. Hóa ra từ rất lâu giữa chúng tôi không còn tình nghĩa gì. Mọi thứ đang có chút tươi sáng bỗng dưng tối sầm lại. Tôi mệt mỏi với cuộc đời, tay trắng trở về thăm ba mẹ.
Về nhà, tôi thấy nhà tôi xuất hiện một thằng nhóc chừng 4 tuổi. Người ta nói, ngay sau khi tôi bỏ đi, ba mẹ đã nhận nuôi nó. Hóa ra hai người chẳng cần gì tôi. Ngay khi tôi biến mất, ba mẹ đã tìm được người thay thế. Tôi còn sống để làm gì? Bệnh hoạn. Không bạn bè. Không người thân. Chết trở thành lựa chọn dễ dàng và tươi sáng nhất. Chết chỉ cần một vết rạch ở cổ tay là xong. Nhưng Việt lại trở về cứu tôi. Anh ta đánh tôi như điên dại và nói tôi ngu dốt, rằng bằng bất cứ giá nào tôi cũng phải sống. Tôi không hiểu mình sống để làm gì.
Việt khóc. Lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Việt nói sẽ cứu tôi và anh ra khỏi vũng lầy này để cả hai được sống, sống một cuộc đời thực sự của những con người thực sự.

Recent Posts