Thế giới dân chơi


Mới xuất hiện được dăm tháng, "ke" (ketamin - một loại ma túy tổng hợp) được suy tôn như một vị chúa tể uy quyền trị vì khắp đám dân chơi.



Không ít "thần dân" lạnh lùng quay gót trở mặt với "nữ hoàng lắc" và một đi không trở lại với "tá điền" tài mà, cần sa hay đang tâm đoạn tuyệt không tiếc thương "phu đập đá".

Sự trở lại của "hoàng đế ketamin"

Trước Tết tây vừa rồi , cái thời điểm mà thuốc lắc đang bị kỳ thị, ghẻ lạnh vì bị chê độ phê chỉ tà tà mặt đất vì đâu còn "tim nồng" (loại thuốc lắc được dân hâm mộ nhất từ thập kỷ 90) cắn nửa cái đã lên dựng người, vi vu "tắm ở giải Ngân hà".



Phong trào "tiết kiệm" với "khẩu hiệu người ta giàu ăn cơm với cá, mình nghèo đập đá thay cơm" của đám dân chơi vừa manh nha xuất hiện đã vội chết yểu vì bị chê dân ve chai ống hút. Loại "cỏ rác" như tài mà, cần sa cũng bị dân chơi rũ bỏ vì mỗi lần chơi vã mồ hôi hột cặm cụi nhồi thuốc vào nõ điếu chẳng khác hai lúa vác điếu cày rít bờ ruộng.


Đám dân chơi đang trong cái cảnh ra ngõ chạm mặt nhìn nhau lắc đầu ủ vì chẳng còn cái gì "lạ lạ" thì sự xuất hiện trở về của "ke" như trận cuồng phong dữ dội khiến đám dân chơi thời thượng nồng nhiệt giang tay đón tiếp, hăm hở thi nhau "xõa cánh" hết mình. Tiên phong đi đầu cho nồng độ chơi này là 9 "dân bay" Hải Phòng chết đột tử gây chấn động cả nước.

Dân chơi Hà thành chẳng ai lạ tên B. "bo", năm nay đã độ tuổi tứ thập bất hoặc, nhưng vẫn được đám dân chơi Hà thành phong hạng pờ-rồ vì thuộc dạng nhà có điều kiện. Tối ngày B. "bo" cùng tứ hải giai huynh đệ thuộc tốp "dân chơi không sợ máu" rơi ngự trên con Audio Q7 tham dự các cuộc chơi xa xứ, bét rem nhất cũng phải là liên huyện đến liên tỉnh.


Tôi biết gã từ ngày còn nhỏ khi ấy ở cùng phố Trần Hưng Đạo, năm 16 tuổi tiếng tăm đã nổi như cồn với các ngón nghề chơi 1102 (nhất nhất không nhì), chả vậy, từ nhà hàng, quán cóc nơi đâu có dân chơi đều gật gù mà thừa nhận rằng B "bo" "sành điệu tới mức ăn củ kiệu cũng vãi ra hàng hiệu"!

Sau chuyến chơi trọn Tết ở Hồng Kong về, gã a-lô mời tôi tham dự cuộc chơi phiêu tân xuân, sở dĩ được mời là vì trước đó đôi lần chém gió cùng gã, tôi đã vận dụng hết các ngón nghề lỏm được ở quán nước vỉa hè và mỗi lần đi tác nghiệp. Nghe bùi tai khẩu phục B. "bo" nhận tôi "đồng máu" kèm lời mời "tân niên".

B "bo" giảng giải Hà Nội ngày càng lắm nhà nghỉ (chính xác phải gọi là nhà không được nghỉ) mọc lên ở đường Phạm Văn Đồng, Hoàng Quốc Việt (quận Cầu Giấy), Bưởi (quận Tây Hồ), Thái Hà (Đống Đa), phố Vọng (Hai Bà Trưng)..., Nơi đâu cũng tấp nập kẻ vào người ra nhưng Gia Lâm mới thực sự là thiên đường.

Dân chơi nam, phụ, ấu, lão gần xa từ Bắc chí Nam mỗi khi có dịp ghé thăm chốn ăn chơi Hà thành đều náo nức hội tụ bằng được. Đỗ xịch trước cửa khách sạn khi vẫn còn nổ máy, B. "bo" hất hàm mở cửa ra điều xuống, tót cái bảo vệ khách sạn từ đâu đã leo lên ghế và tự lái vào tầng hầm của khách sạn.


Trên tầng 7 khách sạn, cửa phòng bật mở, mùi nước hoa ngoại sang trọng lẫn mùi rượu Wisky nồng nặc, B. "bo" tay rút tiền boa polyme mệnh giá cao nhất, miệng buông thõng câu: "Nhanh, Luôn và Ngay".

Gã lễ tân cung kính dâng hai tay, chân đi giật lùi ra khỏi cửa. Then cài chốt chặt, căn phòng phía ngoài dán chữ VIP rộng trên 50 mét vuông, hai dãy ghế sopha và 4 chiếc đệm lò xo trải ga trắng muốt. Thực chất đây là phòng bay vì có cả đèn lade và dăm đôi loa thùng, sân khấu nhỏ giữa nhà.

Cảm giác bước chân vào đây là cả một thế giới hoàn toàn khác biệt, xa hoa, lộng lẫy và nhầy nhụa. Chục cặp nam nữ kẻ ngồi, người nằm nom qua thời trang đang mặc tinh là đồ hiệu nổi tiếng mà đoán đích thực dân chơi điệu kiện.

Các em nào em ấy nhan sắc tuyệt đỉnh không kém nữ diên viên Hàn Quốc, da trắng nõn nà, chân dài, mông cong ngực mẩy, mắt lung liếng đưa tình. Nhạc DJ bay nhẹ nhàng, tiếng gió vờn mây nghe hư ảo như cõi thiên thai, trên bàn trái cây đắt tiền, rượu ngoại la liệt.

Thiên hạ đồn thổi về B. "bo" quả không sai, "ông hoàng" của những cuộc chơi đêm nay xuất hiện, tất cả bọn trong phòng bật người như tôm, khúm núm như nô bộc lễ phép chào, kẻ cởi giầy, người mở khuy áo véc, khăn lau, nước uống, thuốc châm hai tay dí tận mõm.


Sau dăm câu chuyện ăn Tết xứ người truyền khách sạn năm sao, trai gái bĩ bợm, B. "bo" khoát tay mở hội thì lúc đó cuộc chơi bắt đầu, nhạc DJ bay chát chúa mở hết công suất an tâm vì tầng 7, phòng cách âm bom nổ ở ngoài không nghe tiếng động.

Ngó vẻ mặt ngây thộn của tôi, B. trấn an và thuyết giảng để có chuyến "bay ke" thực sự như thế này không đơn giản, ngoài 30 triệu tiền phòng thì phải "chọn chiến hữu" đến chơi cũng không dễ vì cả Hà Nội đếm trên đầu ngón tay mới có vài người được chơ.


Một chuyến bay (gồm thuốc lắc và "ke") cần phải có một "quy trình theo từng bước của no"! Hiệp đầu...hiệp giữa...hiệp cuối và kết thúc. Các bước được chia ra tùy theo yếu tố từng loại thuốc, lượng thuốc... Đặc biệt đó ngoài "ke" đỉnh (với dân chơi "ke đường" và "ke kim tuyến" là chuẩn nhất) thì nhạc DJ remix- nonstop là yếu tố cực kì quan trọng cho từng hiệp để có một "chuyến bay" hoàn hảo.

Recent Posts