TIẾP TỤC SÊRI CHUYEN BÂY GIỜ MỚI KỂ TIẾP THEO PHẦN 2


chuyện bi giờ mới kể cho anh em cười xả stre..phần 1


3/ Mối nghi ngờ thứ nhất



sở dĩ gọi là thứ nhất, vì mình có 4 mối nghi ngờ, mà đến bây giờ vẫn không biết đc mình và chú B bị chém là do bọn nào, nên mới kể ra nhờ anh em tranh luận. thôi kể tiếp.



Vậy là lần đầu tiên 2 chú cháu quyết định làm ăn bằng 1 hình thức mới, liên lạc với người mất ví để đc trả tiền hậu tạ ( các bác nghĩ là xin tiền, bắt chuộc… hay gì gì cũng đc)



Tiện đây mình xin nhắc nhở luôn các bác, nên viết sđt, địa chỉ liên lạc vào 1 cái gì đó trong ví, hoặc ghi hẳn vào 1 mảnh giấy “ai nhặt đc chiếc ví này xin liên hệ SĐT abc. Tôi xin hậu tạ” như vậy người nào có nhặt đc thì còn biết đường mà mang trả (gọi bắt chuộc)



Chiếc ví của thằng cu 90, quê Hải dương, học ĐH kiến trúc, lục tung lên để tìm sđt gọi cho nó thì không thấy,



Mình bảo chú B, thôi để cháu lên lớp liên lạc với nó rồi lấy tiền, từ nhà mình tới hà đông cũng không xa lắm,

Nhưng chú can ngăn, bảo SV nó cũng chẳng có nhiều tiền đâu, lên lớp nó làm gì cho mất công mà lại nguy hiểm.



Suy đi tính lại nên thôi, cất giấy tờ của em nó vào 1 chỗ, sau này những giấy tờ này mình lại sử dụng vào những hoạt động mờ ám của mình xin đc kể sau. Còn cái ví thì thuộc hàng 30k chợ đêm, vứt mẹ luôn vào sọt rác cho rồi



Thằng 82 ở hà đông kia có cái ví ngon hơn, éo phải hàng hiệu, nhưng cũng thuộc loại khá, sau này tiếp xúc với ví nhiều hơn mình mới biết cái đó bán trong mấy shop cũng tầm gần 1 triệu, đm, biết giá trị của nó như vậy thì để cm lại mà dùng chứ éo có gọi nó tới chuộc làm gì, rồi có khả năng nó cũng chính là thằng chém mình sau này. Nhưng bù lại, mấy lần sau đệ anh C có mang về 1 chiếc rất ngon, hiệu Vesaca, mà mình vẫn dùng tới tận bây giờ chưa thấy xuống cấp 1 chút nào, ngon vật vã.





Loay hoay lục đống hóa đơn của thằng này, cũng tìm đc sđt



Lắp 1 sim rác vào, bấm số



M: a lô, anh có phải anh D ở hà đông không ạ

N: vâng, đúng rồi anh ạ.

M: vâng, chiều nay em đi học về có nhặt đc cái ví, em thấy sđt của anh trong đó nên em gọi



N: à, vậy hả. em nhặt đc ở đâu vậy, trong ví có gì hả em (có vẻ nó chưa tin)

M: lúc chiều em chờ xe bus, em nhặt đc ở bến xe bus ĐHQG, em thấy mấy cái hóa đơn của anh trong đó, nên gọi



N: ừ, vậy giờ em đang ở đâu anh tới xin lại.



M: em đang trọ ở Mĩ đình, không cần tới đâu anh, nếu rảnh chiều tối mai gặp em ở cổng ĐHQG.



N: uh, vậy hẹn em 7h ở đó, em dùng số này đúng k



M: vâng, vậy anh nhé



Cúp máy!



*, có 1 điều lạ là thái độ thằng này từ đầu cuộc nói chuyện rất lạnh lùng và không biểu đạt 1 trạng thái cảm xúc nào, nó khác hoàn toàn so với bình thường, những người sau này mình gọi chuộc ví đều hớn hở và rất vui, bác nào phải đi làm lại tất cả giấy tờ mới hiểu hết khổ sở ntn.



Mình kể lại cho chú B, chú bảo yên tâm, hôm đó chú đi cùng mày, chắc tại thằng đó cũng đứng tuổi nên mới vậy.





6h45, 2 chú cháu chạy xe ra cổng QG, nhưng không đứng đó, mà chạy sang bên kia đường, hồi đó có 1 quán nước (quán này quen vì nằm trong khu vực bảo kê) chờ sẵn ở đó để theo dõi xem thằng kia nó ntn, có kéo quân tới hay k?



Đúng 7h thì thấy có con wave chạy tới đó, rút đt ra gọi, vài giây sau đt mình đổ chuông, biết là thằng wave đó chính là thằng 82,



M: a lô, anh đến chưa ạ



N: uhm, anh đang ở cổng rồi, em ở đâu



M: anh ơi em đang ở cổng ĐH ngoại ngữ, anh chạy qua bên phạm văn đồng chút xíu



N: ok



Sở dĩ phải làm thế, vì chú B cũng va chạm nhiều, chú hiểu



Chú B nói, mình ngồi đây quan sát nó, sau khi thay đổi địa điểm, không thấy nó cầm đt gọi cho ai, khi nó đi, không thấy ai đi theo nó , thì mới yên tâm là nó đi 1 mình, tránh tình trạng nó kéo người tới đánh mình.

Chú B từng trải là thế, mà sau này, cũng 1 cuộc chuộc ví, thằng kia cao tay hơn, khiến 2 chú cháu ăn 1 quả thật vl` , xin đc kể sau.



Ra cổng ngoại ngữ, vào uống nước



Chú B bảo có thằng em hnay nó nhặt đc ví, nên nhờ mình đi cùng cho đỡ ngại, em nó là SV ở trọ cùng chỗ mình



Thằng kia có vẻ ái ngại có chú B ở đó, chỉ nói vài câu xã giao, rồi nhận ví,

Nó chủ động rút tiền ra, 500k. “cho anh cảm ơn nhé” rồi trả tiền nước, ra xe đi về.



Mình cũng không quên trả lại nó 2 cái bao cao su OK.



Chú B đèo mình về, lần đầu tiên làm 1 lĩnh vực mới, kiếm đc 500k cũng ngon, 2 chú cháu hớn hở, đi từ từ về nhà.



Đến chỗ rẽ từ đường vào ngõ nhà mình, ngó lại để xi nhan rẽ, thì vô tình phát hiện, thằng 82 nó đang ở xa xa đằng sau mình. Chỉ thấy loáng thoáng, nhận ra con wave của nó, mình không dám ngoảnh hẳn lại.



Lên phòng, kể lại cho chú B, chú bảo từ giờ ra đường nên cẩn thận.



9h tối, nhận đc 1 tn



“đmm, đc đấy, SV * gì mày, ở trong khu tập thể hả, nuốt không trôi đâu con”




4/ Nguy hiểm cận kề

Mình đã biết trước là nó sẽ liên lạc lại, nên cũng không có gì bất ngờ,rep lại

M: mày ăn nói cho tử tế, tao không muốn mày hiểu lầm nên mới nói là SV đi xe bus.

N: tao gần 30t rồi, những trò này tao đ’ lạ lẫm đâu

M: sự thật là tao ko lấy của mày, tao nhặt đc thôi, ko phải ở bến xe bus, nhưng mày cũng đ’ cần biết ở đâu

N: 500k tao đ’ tiếc nhưng cái loại trộm cắp như mày thì tao sẽ gặp lại chỉ trong 1 2 ngày nữa thôi.

M: *m,bố nói không lấy rồi mà, giỏi thì tới ăn thịt. mày nên nhớ tao cũng biết thông tin của mày qua giấy tờ nên nếu thích thì giờ tao chơi luôn đấy. tao không chết thì mày chỉ có bỏ HN này đi nơi khác thôi.

N: mày cứ đợi đấy.
Hôm đó ngủ 1 giấc ngon lành, sáng hôm sau tỉnh dậy không thấy thêm 1 tin nhắn nào nữa. mình tháo bỏ sim rác đó ra, từ đó cũng không thông tin gì về thằng ôn này cả.
Cho tới ngày mình bị chém thì nó mới hiện về trong suy nghĩ của mình. Chỉ là suy đoán thôi. Vì trong 3 tháng sau,mình còn va chạm với những đối tượng khác


Sau lần đầu đáng nhớ đó, chú B dần dần trở lại với hoạt động của anh em, chú đã ra bến thường xuyên hơn, nhưng đã không còn chở nghiện đi tiêu thụ điện thoại nữa. anh em thương chú có tuổi mà vẫn chưa lập gia đình, cũng giúp đỡ nhiều, lấy đc, xin đc bao nhiêu ví gồm giấy tờ, đều đưa cho chú B xử lý. Nhờ đó mà số lượng ví mình đã có, và đang còn lên tới chục chiếc, vì có nhiều đứa không thể liên lạc đc, số bằng lái xe, CMND…cũng nhiều hơn, rồi sau đó lại vì lòng tham mà mình lại mắc vào 1 trò sai lầm nữa, xin đc kể sau.

Dần dà 2 chú cháu cũng quen với công việc này, và thạo hơn trong các bước nhận định thông tin, khả năng đối tượng và mức tiền hậu tạ. nhờ thế mà những cuộc nhậu do chú B mời anh em cũng dày đặc hơn.

Tưởng chừng cái nhịp hoạt động đó đi vào quỹ đạo ổn định, thì bất ngờ xảy ra biến cố trong cái lần chuộc ví nhớ đời đó, và đó cũng là lần cuối cùng 2 chú cháu còn kiếm ăn bằng cái khoản này.

Câu chuyện dưới đây mình sắp kể, ngay bản thân mình cũng không tin, nên có bác nào bảo chém gió cũng đc, mình không tự ái.

Vừa ăn cơm xong, thì chú B đi xe về, chú gọi mình vào phòng đóng cửa lại, mình biết chú lại lôi đc ở đâu đống ví về để tiếp tục cái công việc quen thuộc hàng ngày.
Nhưng lần này chỉ có 1 chiếc, dày hơn bình thường so với mọi khi, gương mặt chú có vẻ lo lắng, 1 chút mừng, và sự bối rối rõ rệt.

Mình giở đống giấy tờ ra, trong khoảnh khắc, chưa định thần lại đc, chính mình lúc đó còn bối rối hơn cả chú B.

Các bác có biết thông tin của người đó ntn k?

Như mình đã nói ở trên, chính mình còn không tin, vì đống giấy tờ đó là của 1 sếp lớn trong một tập đoàn có tiếng ở VN. Tên tuổi và chức vụ mình vẫn còn rất nhớ, nhưng xin không thể public ra đây vì lí do nhạy cảm.chỉ cần biết chức vụ khá lớn, có vị trí trong hội đồng quản trị. mình hỏi chú B

M: chú lấy cái này ở đâu ạ

C: uh, vẫn mấy thằng đó, nó bảo trong ví có hơn 4 triệu, thì nó lấy rồi,
M: nó lấy trên xe bus hay ở đâu vậy chú?
C: nó kể lấy đc lúc ổng lên xe.
M: chú hỏi kĩ chưa? Làm sao sếp này lại đi xe bus đc?

C: chú cũng đang thắc mắc đây, nhưng chú tin nó không dám nói dối

Giở tung đống giấy tờ, CMND, bằng lái ô tô, đăng kí xe, thẻ *, 2 chiếc chìa khóa, ! tập hóa đơn đỏ, 2 thẻ ngân hàng và rất nhiều giấy tờ khác…..

2 chú cháu nhìn nhau với vẻ ái ngại, chưa bao giờ làm việc với 1 sếp bự thế này.

Chú bảo hay thôi, người ta có quyền có thế, chắc họ chẳng tin mình đâu.

Lúc ấy mình phân vân lắm, 1 là ăn đậm, mà 2 là nhừ đòn….

Nhưng nghĩ lại 2 tháng qua, làm việc cũng đc vài chục lần, chưa 1 lần vấp váp, 2 chú cháu cũng yên tâm hơn

M: chú cứ để cháu nói là SV nhặt đc, chắc người ta có địa vị cũng không gây khó dễ đâu

C: uh, nhưng lần này phải cẩn thận, chú nghĩ ra đc 1 cách rồi.

Sau này mới ngộ ra câu nói:” khôn ngoan không lại với trời” thì đã quá muộn

Lục tung đống giấy tờ lên không tìm đc sđt liên lạc, mình lên google xem ntn,
vào trang chủ của tập đoàn đó, vào phần sơ đồ bộ máy, thì đúng ông X này giữ chức vụ như trong giấy tờ, search tiếp thì ra đc 2 bài báo, có ảnh ông X, nhưng ko thể nào tìm đc sđt. Mình tìm lại trong hệ thống nhân sự, tìm ra đc vài tổng, phó GĐ,

lắp 1 sim rác vào gọi cho những số đó, bảo là có công việc gấp cần liên hệ ông X, mong ông cho xin sđt.

Sau lần đó mới biết là những người có chức có quyền họ chảnh lắm các bác à, không biết có phải vậy không mà gọi tới ông thứ 4 mới có sđt, các ông khác bảo đang bận họp, rồi không biết số, rồi hỏi xin làm gì, liên hệ với thư kí ông X (*, bố biết con thư kí ông X là con nào)

M: a lô, cháu chào bác, bác có phải bác X không ạ

X: uh, tôi là X, ai vậy?

M: chiều qua cháu đi học về có nhặt đc 1 chiếc ví của bác ở gần bến xe bus, không biết có phải bác đánh mất không

X: uh, đúng rồi cháu, vậy cháu đang ở đâu
M: vâng, cháu là SV ở trọ thôi, nếu bác rảnh thì qua ĐHGT, cháu học ở đấy, chiều mai 5 giờ cháu tan học

X: nhưng bác đang đi công tác rồi, bác sẽ bảo con bác tới xin lại, cháu dùng sđt này đúng k?

M: vâng, có gì bác liên lạc lại với cháu theo số này

Người ta địa vị, đẳng cấp cao có khác, nói chuyện mà mình toát mồ hôi, bởi ông X toát lên vẻ điềm tĩnh và đẳng cấp, chứ không lộ 1 cảm xúc bối rối, hoan hỉ nào.

Mình nghĩ ông ấy cũng là người tốt, và không nghĩ ngợi, băn khoăn điều gì về sự liên quan của mình và việc mất ví,

Nhưng thằng con ông ý thì * có nghĩ như vậy chút nào

*n,
5/ trận ăn đòn đầu đời



30ph sau, 1 cuộc gọi đổ chuông, đoán chắc là của thằng con ổng, tạm gọi thằng L (ợn)
M: a lô, ai vậy

L: em có phải người nhặt đc ví của bố a k?

M: vâng, em vừa gọi cho bác, bác hẹn em 5h chiều mai. Lúc đó em tan học,em sẽ mang ví trả lại anh.
L: uh, em học trường nào nhỉ

M: em học ĐHGTVT
L: ok. Chiều mai anh chờ em ở đó.

Cúp máy,

Thằng L này giống hệt bố, cách ăn nói và đẳng cấp toát lên từ con người,
Mình kể lại cho chú B nghe, với tâm trạng hoang mang rất khó tả mà trước tới giờ chưa bao giờ trải qua.

Tối đó chú B sắp xếp 1 bữa nhậu, có mặt anh C và 6 anh em nữa, mấy anh em ngồi tâm sự chuyện đời, chuyện người, rồi cả những cuộc làm ăn sắp tới, mãi cho tới gần tàn cuộc, chú B ngỏ lời nói qua về vụ 5h chiều mai,

7 anh em nghe xong câu chuyện, đều khuyên anh B bỏ đi, còn nhiều vụ khác mà, với lại thằng N(tên mình) còn nhỏ, đừng để cho nó ra mặt với thằng kia làm gì.
Chú B ra chiều cảm kích, nhưng chú cũng đã có sẵn kế hoạch rồi, chú nói :

_ uh, chắc ngày mai anh không để thằng N ra mặt đâu, cứ đợi thằng kia tới chuộc. nó tới nơi rồi anh bảo thằng N gọi cho nó, cứ đưa tiền cho bà K bán nước ở cổng trường, anh cũng gửi cho bà ấy cầm ví, nhận đc tiền rồi thì đưa ví cho nó.bà K cũng có tuổi, nếu nó có muốn gây khó dễ cũng không nỡ. Chắc sẽ không sau đâu,lần này ít cũng đc 500k mà nhiều cũng đc vài triệu cho anh em nhậu cuối tháng.

Nói qua về bà K 1 chút: bà này ngoài 60 tuổi, giờ nghỉ bán nước rồi, đứa con dâu thay bà, vẫn bán ở bến Giao thông, nếu anh em nào hay lê la ở đó sẽ biết. quán đó là nơi mỗi buổi chiều anh em xe ôm, dân đi chợ, hay tụ tập về.. thế nên lần chuộc ví đó cũng là lần cuối cùng của mình, cũng chỉ vì cái quán này, mình không trách bà K, vì chẳng có cớ nào để mà trách bà cả

Anh C nghe vậy cũng yên dạ, dặn dò 6 anh em còn lại, nếu rảnh thì mai qua bến với mình.

4h30, chú B vừa đi xe về, đang ở bến, nên gọi mình ra luôn. 10ph sau có mặt, thấy có chú và 3 anh ở đó, vậy là kéo nhau vào quán, lúc này trong quán cũng có dăm ba khách ngồi uống nước, nhìn cũng trẻ tuổi, chắc SV chờ xe bus….

Chú B chẳng ngần ngừ hay giấu giếm gì cả, rút ví ra bảo với bà K
_ cô cầm cho con cái này, lát nữa có người tới nhận thì cô bảo có 1 cháu SV gửi anh, còn tiền hậu tạ thì tùy. Nhận tiền rồi cô đưa lại cho nó.

Vì là chỗ quen biết, và cũng nhiều lần bảo kê cho quán bà khỏi vài vụ rắc rối, nên bà K nhận lời ngay.
Anh em đứng dậy kéo nhau ra bến, dựng xe máy lên ngồi và quan sát.mình ngồi trên xe máy, sau chú B.

Hơn 5h, có 1 con taxi ML đỗ trước cổng trường, *, thế éo nào lại đúng ngày nghỉ của tụi SV, nên cổng trường vắng hoe, chẳng có vẻ gì là tan học cả.

_ a lô.
_ anh đang ở cổng trường rồi. em tan học chưa?
_ anh ơi, em lại lên xe về quê mất rồi, em gửi ví cho bà K bán nước ngay cạnh đó, anh hỏi quán bà K sẽ biết, anh qua đó lấy dùm em nha, còn hậu tạ bao nhiêu thì em cũng xin .
_ uh.
Cúp máy,

1 thằng đệ trong đám đi cùng thốt lên:


_anh B, hình như trong taxi vẫn còn 3 thằng,

Lúc này cả đám mới để ý. Đm, đúng như lường trước, nó éo có đi 1 mình, trong xe loáng thoáng 3 thằng nữa, nhưng chỉ có 1 mình thằng vừa gọi điện đi ra và ngó quanh,

Quán bà K cũng không khó để tìm thấy, nó rảo bước về phía ấy. khi đi qua 4 con xe đang dựng kiểu xe ôm của hội mình, thấy nó trạc 30 tuổi, dáng to cao, trắng trẻo, nhưng không có vẻ gì là dân trí thức cả.

Nó vào quán bà K ngồi, ngồi rất lâu, không ra vẻ gì là vội vã, 2 chú cháu sốt ruột chẳng hiểu có chuyện gì nữa.

Chờ mãi, khoảng 15-20 phút gì đó, vẫn chưa thấy bà K đưa ví,lúc này thì a C và 4 anh em nữa tạt qua,mình mới yên tâm là những sự lo lắng trước đây chỉ là hão huyền.

Thằng đó đứng dậy, đưa bà K tiền, ( lúc sau mới biết là 1tr) bà K đưa nó ví, rồi thấy nó nói gì đó với vài người ngồi trong quán nước. lúc nó trở lại taxi,mình thấy nó có liếc về phía cả nhóm mình đang đứng, ánh mắt không mấy thiện cảm.

Taxi chuyển bánh, anh C bảo thôi ra quán nước ngồi đi, chú B can:
_ từ từ đã mày, biết đâu thằng kia quay lại

Sự cẩn thận của chú B đúng là không thừa, chính vì ngồi đó thêm 5ph mà cả nhóm nhận ra, thằng kia vừa đi khỏi, thì 1 con taxi nữa đỗ lại, 3 thằng ngồi trong quán bà K lên xe, chạy về phía đê LT, chính là 3 thằng mình tưởng SV lúc 2 chú cháu vào đưa bà K ví
..........................

tiếp chap 5




Chờ tụi nó đi khuất bóng, người đầu tiên chạy lại quán bà K chính là chú B, vì chính lúc này, chú không thể nghi ngờ về mối liên quan giữa 3 thằng vừa đi và thằng mất ví.

Bà K cười hớn hở, buông vài lời trêu đùa, nhưng thực sự thì lúc này không còn ai có thể cười đc nữa, khi mà ai cũng đã đoán ra, 3 thằng ngồi trong quán nước, chính là tay chân của con trai thằng sếp. nhóm anh C cũng vừa tới, không ai nói gì.

Bà K rút ra 1tr, đưa trả. Chú B không quên rút trả lại bà tờ 50k. rồi chú hỏi:

_ vừa rồi thằng kia (thằng L) vào nói chuyện gì mà lâu vậy?

Giọng bà ấp úng:
_ à, nó chỉ hỏi nếu lần sau đánh mất đồ ở khu vực này thì liên hệ với ai.

Có 1 điều gì đó rất lạ trong lời nói của bà, rồi tiếp tục
_ cô bảo cứ qua quán rồi cô liên lạc với tụi cháu

Chú B ngắt lời, giọng bực tức, khiến anh em xung quanh cũng căng thẳng theo:
_ sao cô lại nói thế, thế thì khác gì thừa nhận vụ thằng N (mình) là lừa đảo.

Bà K im lặng, rồi trả lời bằng 1 giọng run run áy náy:
_ cô biết không nên nói vậy, nhưng cháu nghe cô nói hết đã. cô cứ nghĩ nó đi 1 mình, nhưng vừa váo quán, thì 3 thằng ngồi trước đó mở miệng “anh đến muộn vậy?” cô mới biết đó là người quen của nó, nên chuyện cháu đưa ví nhờ cô chuộc nó cũng biết rồi, có nói dối cũng là vô ích. 1 trong 3 thằng đó có chỉ về phía tụi cháu và nói gì đó, nó biết mối quan hệ của cô và cháu nên rất dè chừng, cô chẳng nghe rõ tụi nó nói gì.

Chú B thất thần 1 lúc, cũng lấy đc vẻ bình tĩnh:
_ nó còn nói chuyện với nhau những gì, còn hỏi cô điều gì không?
_ nó hỏi thằng N có đúng là SV không? Cô không nói gì, chỉ bảo chúng nó nhận lại ví là tốt rồi, còn những chuyện khác thì bỏ qua đi, hội ở đây cũng đông lắm. rồi thằng đến sau ra hiệu với 3 thằng kia đi về
……………..
Chú B chửi thề 1 tiếng:
_ ĐM, cháu tôn trọng cô là người lớn, nên lần này coi như cháu xui, lần sau cô giữ mồm giữ miệng.

Anh C thấy có vẻ căng thẳng, liền ngắt lời:

_ không sao đâu anh B, cứ tạm thời tránh đi đâu khỏi địa bàn thì nó cũng chẳng dám làm gì đâu.

_ uh, anh không lo chuyện đó, anh lo nó biết thằng N nói dối, sợ nó nghĩ thằng N lấy ví của bố nó thôi.

_ nhưng nó cũng chẳng biết gì về thằng N, cũng chưa biết mặt. N, có gì mày gọi anh luôn nhé.

Mình vâng 1 câu lấy lệ, nhưng quả thật, lúc này thì chính mình là thằng sợ hãi và lo lắng nhất, không biết rằng, điều tệ hại nhất đang chờ mình ở phía trước….

Cả quán im lặng chẳng ai nói gì,
_ thôi, giải tán đi, tối mai 9h qua quán cũ nhậu, nhớ bảo anh em tới đủ- chú B lên tiếng


Đêm hôm đó là 1 đêm dài, dài hơn những đêm của hội đêm dài nhiều, vì mình éo thể nào gạt đi cái ánh mắt mà thằng L liếc nhìn về phía 2 chú cháu, mình có cảm giác như 3 thằng trong taxi sắp nhảy bổ xuống và rút ra những khẩu hoa cải và bòm….

Từ nhỏ tới lúc ấy. mình đánh nhau cũng nhiều, bị hăm dọa cũng nhiều, nhưng chưa một lần nào bất an như lần này,lòng hối hận khi đã không nghe lời chú B can ngăn ngay từ đầu, thao thức mãi tới gần sáng thì thiếp đi đc 1 lát

Hôm sau tỉnh dậy mệt mỏi và thẫn thờ, vẫn là cảm giác ấy đeo bám, đm. Lúc ấy mình mới tin giác quan thứ 6 và sự linh cảm của con người ta là có thật, vì chỉ đến chiều hôm ấy………………





Mình vẫn nhớ hôm ấy mất điện từ sáng, ăn cơm trưa xong thì không ngủ đc, gọi hỏi chú B chiều nay có tiện đường qua phố Huế không, mua cho cháu ít đề can.chú bảo chiều nay đi khách xuống Hải dương rồi,vậy là lò dò vác xe lên phố Huế mua ít đồ. Éo hiểu sao, từ trước tới giờ, ra đường không bao giờ biết đeo khẩu trang, thế mà hôm đó mượn mẹ 1 cái bịt vào, nhưng chắc chắn không phải vì mục đích chống bụi.


HN tắc đường, 5h mới về tới đầu đường chỗ rẽ vào ngõ nhà mình, thì bị úp sọt.ngu ở chỗ cả đoạn đường dài đều cẩn thận, nhưng không ngờ, về đến gần nhà rồi thì sinh chủ quan, không thể hiểu nổi tại sao tụi nó biết ở đó mà phục kích, mãi đến tối, mới có câu trả lời : TIỀN

Vừa đánh tay lái rẽ, 2 thằng xông ra, nó đạp 1 phát khiến mình hơi bất ngờ, loạng choạng ngã xuống, nhưng chống đc tay xuống đường,

BỘP, 1 phát đấm trúng bên quay hàm, mình hơi choáng, nhưng vẫn còn nhận thức đc, 2 thằng đang lôi mình vào con Getz đang đỗ sẵn.

Mình đủ tỉnh táo để hiểu rằng, lúc này im lặng và nghe theo lời nó là tốt nhất, còn con xe máy, cũng không lo, con wave U1 huyền thoại đó thì ai trong khu cũng biết, trên xe còn 2 thằng nữa ngồi ghế trước
_ đmm, biết điều thì ngồi im.

Tụi nó chở mình ngược lên đường Bưởi, rồi ra cái đoạn đường kè hồ tây, hồi đó vẫn chưa mở đường thông giữa đường Hàn Quốc sang phía này, chỗ mình bị tụi nó đưa đến theo trí nhớ của mình là từ đường HQ, đi thằng lên 1 đoạn tầm 500m, sát với công viên nước,

Xe dừng lại, 1 thằng đạp mình xuống 1 cách không thương tiếc
Ác mộng bắt đầu

khát nước quá, mình xuống uống nước tí rồi viết tiếp ngay đây


Xung quanh lúc ấy, có 1 vài đôi đang dựng chân chống ngồi trên xe hú hí abc, xyz,
( chắc hóng mát thôi các bác đừng tưởng bở) ý nghĩ đầu tiên của mình là chạy, chạy thật nhanh về phía trước, vì đoạn đường trước mặt ô tô không đi đc nữa, chưa kịp đứng lên, thì thằng to nhất trong đám đã túm đc tóc mình, 1 vả nữa vào mặt, đầu óc múa may quay cuồng luôn, bác nào đã từng bị ăn đấm hay tát vào mặt sẽ biết.

Lúc này thì mình biết hết cơ hội rồi, mấy đôi đang hú hí thấy có biến, cũng tự động nổ máy đi chỗ khác, chỉ còn mình và 4 thằng chó. 3 thằng kia cũng đã xuống xe hết, 1 thằng mang 1 bọc vải đen xuống, nhưng thằng kia gạt lại, bảo không cần, mình ăn thêm 1 đạp vào hông, * nó chứ, mạnh tới mức mà thằng đang túm tóc mình phải buông tay để mình bắn ra xa 2m. lúc này đau muốn khóc, nhưng éo thể khóc đc.

Những kinh nghiệm oánh nhau mà anh em chia sẻ trên bàn nhậu hiện lên: nào là cứ ôm đầu, ngồi xuống, nào là co tay, co chân….

Sau này, bác nào có bị ăn đòn hội đồng, thì cứ nhớ lời mình, làm như lúc ấy sẽ đỡ đc khối.

Mình không nói lời nào, chỉ ngồi xuống, 2 tay gập lại và ôm đầu, 2 chân cũng gập che hết phần bụng, mặc sức tụi nó đấm đá, nếu không vào phần não với phần nội tạng, thì cũng éo lo. Chỉ nghe tiếng thùm thụp, có lúc thằng ôn nào đó sút cả mũi giày vào mặt mình…

Đau lắm, đó là trận đòn đau nhất, trận đòn đầu đời. tụi nó vừa đánh vừa chửi, mình cũng chẳng bất ngờ gì khi vừa đánh, tụi nó vừa kèm theo những từ khóa quen thuộc đã gắn với cuộc sống của mình 3 tháng qua : ví, ăn cắp, chuộc, tiền, SV…..vậy là đủ biết thằng con lão sếp đã không buông tha sau khi lườm mình.

Mình đau gần như không biết gì nữa, chỉ cảm giác là rất khó chịu, ướt ướt, hóa ra máu mồm máu mũi chảy xuống. rồi nó cũng không đánh nữa, nó túm tóc nhấc mình lên, bắt mình quỳ xuống, và bắt đầu màn tra hỏi

C (hó): mày biết vì sao mày ở đây chưa
M: em biết rồi
C: vì sao
M: tại em nhận tiền chuộc của bác X

Thằng chó vả mình 1 phát, nhưng giờ thì éo còn cảm thấy đau, chỉ thấy ong ong
C: đmm, móc túi còn bắt chuộc à
M: em không móc túi, em nhặt đc nên gọi cho bác X thôi, còn tiền chuộc em có đòi đâu, anh L đưa bao nhiêu cho bà bán nước em có biết đâu

1 thằng bên cạnh sút mạnh 1 phát vào bụng mình.đau muốn ngất luôn, nhưng cố nhìn lên, nó chính là thằng ngồi trong quán nước bữa trước:
_ đm lừa bố hả con. Mày và thằng anh mày ntn ở cái bến xe đó tao hỏi 2 hôm nay biết đc hết rồi (hóa ra nó tưởng chú mình là anh mình)

Lúc này thì mình biết là éo thể giấu tụi nó đc nữa, và biết tụi nó đã dò hỏi 2 hôm nay.
Mình im lặng, nó hỏi tiếp:
_ mày hay thằng anh mày móc của bác X?

M: thôi thì cứ khai thật, mình kể qua loa chuyện 2 chú cháu chỉ nhận ví và mang trả người ta thôi, còn khâu móc túi là để dành cho mấy thằng nghiện, không thuộc nhóm của mình. Lại còn kể chuyện anh C bảo kê ở đó, đc nhiêu đều đi nhậu chứ không giữ riêng.

Đm, ngu vãi, đi kể linh tinh, nghe xong lại 1 trận đòn nữa.

Lúc này thì éo thể chịu nổi, mình xin tụi nó, chỉ ấp úng, câu nói chưa thoát lên thì đã á với hự, máu mồm chảy ra be bét.

_ từ giờ mày nhớ mặt bọn tao đấy, còn làm trò đó thì bố giết. thằng to nhất vẻ mặt bặm trợn, tới giờ vẫn còn bị ám ảnh bởi điều đó, mình biết bọn nó * nói đùa.

Rồi tụi nó lên xe, bỏ lại mình nằm chỏng chơ. Mãi 1 lúc lâu sau, đầu óc đỡ choáng hơn, mình nhận thức đc là trời đang tối, có vài ánh đèn xe máy đi qua, cũng chỉ dừng lại ngó, mình cũng không nghe rõ họ hỏi mình gì nữa.


Vẫn nằm đó,thì chuông điện thoại đổ, bố mình gọi, giọng rất hốt hoảng:
_N à mày đang ở đâu, sao mày lại vứt xe đầu ngõ.
_ bố à….
Vừa kêu đc 2 tiếng thì bỗng rên lên 1 tiếng vì đau, hình như gãy mẹ răng, cố nhịn đau để trả lời
_ con đi với thằng bạn có việc gấp thôi, bố cứ phần cơm lát con về ăn.
Cúp máy vì đau quá éo nói đc nữa.

Chuông đt lại reo, không phải bố gọi lại, mà là chú B
Mình chỉ nói cháu bị đánh, nhưng không sao, bảo chú tới đón về. chú B như phát điên trong điện thoại, chửi mình sao ngu vậy, đi mua đề can làm gì, đề ngày mai chú mua cho sao không để.rồi cúp máy tới luôn.


20ph sau thì chú cũng tới, kẹp 3, trên xe còn anh Q và anh P. mình đã ngồi dậy bên đường, đau ê ẩm, nhưng chắc 1 điều là không bị gãy xương, miệng vẫn chảy máu, vì 2 chiếc răng không gãy, nhưng lung lay rồi.

Chú B chạy tới, mình òa khóc. *, nhớ lại trẻ con thật, éo hiểu sao lúc ấy lại khóc chứ.

Chú xem qua không thấy gì nghiêm trọng, dỗ mình nín,

Ánh mắt nhòa đi trong nước mắt, nhưng vẫn nhận ra, có ánh đèn ô tô đang tiến lại gần.

Hóa ra bọn nó * có bỏ về, chờ người tới đón mình thì quay lại
Mình hét to trong tiếng nấc: “ anh Q cẩn thận, có mang đồ đi không”

……………………………….

mình đang viết tiếp đc nửa chap 7 cho các bác đây, nhưng không chắc lát nữa đến giờ, mình có buồn ị tiếp k nhé
7/ Hỗn Chiến




Cả 4 người đồng loạt quay lại sau lưng, thì chiếc ô tô đã dừng lại và rọi pha đèn về phía trước, anh Q trả lời:
_ anh B sang gọi là anh đi luôn, không biết có đồ trong cốp không anh B?

Chú B lúc này vẫn giữ đc vẻ điềm tĩnh của 1 người từng trải:

_ anh không mang, nhưng cứ để anh nói chuyện với tụi nó.

Lúc này thì cả 4 thằng đã xuống xe, chiếc túi bọc vải đen đc 1 thằng cầm xuống, trong chốc lát đã lộ nguyên là 2 con kiếm Nhật, 1 mã tấu, 1 phớ. Nhưng mình khẳng định cái kiếm nhật của nó éo phải katana, vì loại này nhỏ hơn, và không chạm khắc tinh xảo.

Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, làm ai nấy cũng hốt hoảng, anh P và anh Q lúc này lùi lại nhìn quanh, về sau 2 ông mới tâm sự, lúc ấy tính bài kéo cả nhóm chuồn cho lẹ, nhưng rồi thấy chú B quá bình tĩnh và cứng cỏi, thì lại xoay ý nghĩ sang chống cự, anh P bảo, anh nhìn thấy mấy hòn gạch nửa rồi, đm. Cứ 2 tay 2 hòn thì nó cũng éo dám xông vào.

Mình thì xác định rồi, ăn 1 trận đau như vậy có cho chạy cũng éo chạy nổi, mà chúng nó cũng giã mình thế này rồi, có ở lại chắc cũng chỉ ăn vài đạp nữa, chứ nó muốn xiên thì đã xiên từ trước, mình bào chú B:

_ chú ơi chạy đi, đằng trước xe ô tô nó không đi đc đâu, chú dẫn 2 anh về gọi người đi, nó đánh cháu thế này rồi chắc không làm gì nữa đâu

Chú B bất ngờ cáu gắt:
_ mày im mẹ đi

Thế mới biết, đằng sau cái thái độ điềm tĩnh kia của chú, cũng là 1 sự căng thẳng, lo lắng đến tột cùng, chỉ có mình hiểu, chú lo cho mình thôi, đời nào chú chịu bỏ chạy để lại mình ở đây chứ. Anh P và anh Q thì còn trẻ, chưa có bản lĩnh đc như chú, với lại mình cũng chỉ ngồi uống với 2 ảnh có vài lần, nên chưa đc gọi là anh em thân thiết lắm.

4 thằng tay lăm lăm đồ, xồng xộc chạy tới.

Chú B hét to:
_ chúng mày dừng lại, có gì nói chuyện với tao tử tế. tao là chú nó.

Thằng ngồi quán nước hôm trước nhận ra chú B chính là người đưa ví cho bà K lên tiếng:

_ *m, hóa ra là mày, cũng cùng 1 bọn hôm trước, thế thì * cần nói đâu.

Nó vừa nói vừa sấn tới, chú B biết có biến, lùi lại 1 bước, anh P tới đỡ mình dậy, đứng tuốt đằng sau, nằm mãi dưới đường, giờ thử đứng lên, hóa ra cũng không tệ hại tới mức không đi đc. Mình gạt tay anh P, bảo anh chuẩn bị đi, em lo đc cho em.


Chú B vẫn cứng:
_ tao muốn nói chuyện với….

Thì chưa dứt câu, thằng chó đã chém 1 nhát từ phải qua, quá bất ngờ, chú B chỉ kịp nghiêng người né, và theo phản xạ giơ tay trái lên đỡ,

Mình đứng đằng sau, với lại trời tối, chỉ nghi tiếng xoẹt, biết chú B bị dính đòn rồi, 3 thằng kia từ dưới xông lên,
Anh P và anh Q * biết làm gì, cứ luống cuống, rồi 2 ổng lượm 2 tay 2 cục gạch và ném,

Chắc hoảng quá hay sao, mà có 3m cũng ném trượt, đm, tới cục thứ 2, thì trúng thằng chém chú B, nó hơi lảo đảo, 3 thằng kia xông tới, 1 thằng chém đc chú B 1 nhát nữa vào vai, mình éo kịp nói gì, cũng nhặt 1 cục bê tông vỡ, choảng lại, nhưng chưa hết đau, nên lực ném nhẹ quá éo xi nhê gì. chú B cũng nhanh tay vớ đc cục gì đó rồi lùi lại, cả 4 người không ai bảo ai, lùi lại thật nhanh, trong tay vẫn cầm gạch thủ sẵn tư thế tấn công.

Dưới ánh đèn pha rọi tới, mình thấy phía trước, chú B đang chảy máu, thành dòng luôn, chứ không còn nhỏ giọt, thương lắm, đm, chỉ muốn khóc thôi, mà lại ức bọn kia, thế là bước lên choảng 2 cục bê tông cầm ở tay vào đầu 1 thằng rồi hét :

_ mọi người chạy đi,

Bất ngờ trước việc đó, chú và 2 anh chỉ còn biết ném nốt số gạch trong tay, 1 hòn trúng đầu 1 thằng rồi nó nằm luôn, éo biết làm sao không. Còn đâu trượt và trúng người.

Cả 4 chạy thục mạng về phía trước, mà chẳng biết đc con đường đó dẫn đi dâu hay là đường cụt.

3 thằng còn lại định thần sau màn mưa gạch, cũng đuổi theo,

Nhớ lại lúc đó, liều vl` lên đc, quả đó mà bị tóm thì chắc nó xiên chết hết luôn,

*, nhưng mà lúc cận kề sống chết, thì éo biết thế nào, đau đớn gì gạt sang 1 bên hết, chạy thục mạng, anh P bị đuổi riết, nhảy mẹ cả xuống cái ao gần đó bơi qua bờ bên kia. Sau ông kể, bị gai của sen nó đâm cho xước hết mặt mũi mà vẫn hùng hục lao lên.

Chú B, mình, anh Q, chạy men theo bờ kè hồ tây. Vừa chạy còn lượm thêm mấy cục gạch cầm tay cho chắc nữa. đến lúc mệt quá éo chịu nổi, thở hồng hộc, thì ngó lại, không thấy nó đuổi theo, mà cũng chẳng biết mình đang ở chỗ nào rồi, thì mới hơi yên tâm 1 chút.

Cả 3 đi tiếp thì gặp 1 lối mòn nhỏ,song song với sườn công viên nước. 2 bên cỏ mọc um tùm, thế là cứ đi theo, mãi mới ra đc đường lớn,

Mình gọi taxi tới đưa chú B đi băng bó ngay, chú bảo không sao, đừng rắc rối làm gì, nhưng lúc này đc nhìn cận cảnh, thì vết chém ở tay, chỉ rách áo và sượt qua, ăn không sâu lắm, máu đã cầm đc. Còn ở vai thì nặng hơn, mình không gọi taxi nữa, vì biết đang ở đâu * đâu, đi thêm 1 đoạn gặp bến xe ôm, 3 chú cháu bắt 2 xe chở vô trạm y tế gần đó,

Lúc này thì anh P gọi điện, bảo không sao, nhưng chạy mãi, lên mẹ xuân đỉnh.
Mình bảo anh P gọi về cho anh C ngay đi, còn tới lấy xe chú B nữa. em ở đây cũng sắp xong rồi, khi nào anh C tới sẽ ra đó luôn.

Vết rách không dài, nhưng sâu quá, nên chú B phải khâu. 7 mũi. Mình thì lung lay 2 cái răng, con y tá bảo không sao, em đừng sờ vào, 1 thời gian nó liền lại, rồi nó rửa mấy vết rách trên người mình. Đưa con y tá 200, éo lấy thuôc thang gì hết. 3 chú cháu ra ngoài quán nước chờ, lúc này vừa mệt, vừa đói, nhưng chẳng còn tâm trạng mà ngồi ăn.

Mãi hơn 8h thì anh C gọi cho chú B, bảo cả hội bắt taxi và đang ở chỗ đó rồi, nhưng không thấy tụi nó, cả 3 liền bắt xe quay lại, phải đi vòng tít lên lạc long quân rồi vòng lại.

Tới nơi thì có hơn chục anh em đã ở đó, chiếc xe chú B lúc này bẹp dúm, * chúng nó, nó đập thì không sao, mấy hôm sau mới biết nó cho mẹ cát vào hộp dầu, thế là phải đi mở máy làm lại.

Anh Q kể lại diễn biến cho anh em nghe, ai cũng bức xúc và nóng máu, hỏi mình còn nhớ địa chỉ ông X không, để kéo tới luôn.mình chỉ nhớ mang máng là ở HK.

Chú B can:
_ đừng, chắc tụi nó cũng có chuẩn bị rồi. để 1 thời gian nữa.

Cả lũ im lặng chán chường. thì anh P bỗng lên tiếng:

_ À, anh C, lúc thằng chó nó đuổi em, em nhảy xuống ao, nó không đuổi nữa chỉ hét to:
Đmm, lần sau đừng dây vào bọn bố, nhớ mặt bố nhé, có gì lên gặp anh S Phúc xá nói chuyện.

Anh C nghe xong bỗng giật mình:

_ hóa ra là nhóm thằng S trọc. chắc bố con thằng X nhờ tụi nó.

Anh em lao xao hỏi lại:

_ anh quen thằng S à?

_ không, anh chỉ biết tiếng nó thôi, mà thôi….


Ngần ngừ 1 lát anh C tiếp:

_ P, mày gọi 3 con taxi, anh em mình lên phúc xá ngay bây giờ
....................................


viết hơn 1 tiếng mới xong, đói quá, mình xuống nhà ăn cái gì đã



8/ Giang hồ đích thực






Dù anh em đã sống với nhau bao năm nay rồi, nhưng ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên trước quyết định đó của anh C. anh là người làm việc lúc nào cũng chu đáo lắm, chứ chẳng bao giờ nông nổi 1 cách táo bạo thế này, chú B can:

_ C à, sang địa bàn nó liệu có ổn không? Anh cũng chỉ bị nhẹ thôi, còn con xe thì thay vỏ chắc cũng chẳng hết nhiều đâu, anh không muốn vì chuyện của anh và thằng N mà làm liên lụy mấy anh em ở đây.

Anh C cương quyết:

_ sao có thể như vậy đc anh, nó vào tận địa bàn của mình bắt người, rồi lại còn chơi người của mình ra nông nỗi này nữa, em bỏ qua sau này làm sao nhìn mặt thiên hạ.

Cả hội lúc này chia làm 2 phía, 1 phía thì lên tiếng ủng hộ anh C, còn 1 phía im lặng chẳng nói câu gì, mình hiểu là họ cũng muốn bỏ qua cho êm chuyện, vì nhìn lại mấy thằng, có vài thằng mình chỉ biết tên biết mặt, chứ chưa ngồi nhậu chung lần nào, có lẽ chỉ vì đi theo lệnh anh C mà nó có mặt ở đây.

Mình nhìn thấy điều đó, giật tay anh C, nói anh bỏ qua thôi, dù sao cũng là mình không đúng trước, coi như lần này không may mắn .

_ không được, dù thế nào cũng phải đến nói chuyện với nó, em cứ yên tâm, anh chỉ muốn nói chuyện thôi

Ý anh ấy đã quyết thì cũng chẳng can đc, 15ph sau, 3 con taxi đến, anh C cử lại 1 thằng gọi xích lô chở xe của chú B về, gói gém đồ đạc cẩn thận, rồi cả hội lên xe phóng thằng ra thụy khuê, phúc xá thẳng tiến.

Bác nào từng đi đánh nhau rồi sẽ hiểu, nếu là thằng lì đòn nhiều năm, thì chẳng nói làm gì, nhưng hễ cứ mới vào đc vài năm, tâm trạng trước lúc đó nặng nề lắm, mình cũng vậy, giờ không còn đau như trước nữa, nhưng căng thẳng tột độ, rồi lo lắng, không biết chuyện gì đang chờ mình ở phía trước,

Mình ngồi chung với anh C, chú B, và 1 anh nữa, cả quãng đường, chẳng ai nói gì, cứ nghĩ vẩn vơ, cho đến khi anh C rút điện thoại ra và gọi cho ai đó thì lúc ấy tất cả sự chú ý đều dồn vào anh C

_ anh V hả, vâng, em C đây, cho em nhờ chút chuyện

Chỉ thấy anh C nói tiếp:

_ dạo này anh còn qua lại với thằng T trọc không……

……..

Anh C kể lại, gọi điện hỏi 1 người quen, trước có làm ăn chung với thằng T trọc, sau do mâu thuẫn nên nghỉ chơi. Giờ cũng không còn qua lại, anh C kể lại đầu đuôi câu chuyện, và muốn nhờ anh này đứng ra thu xếp cuộc gặp, nhưng ổng từ chối, chỉ bảo anh C là sẽ cho sđt của thằng T trọc, và sẽ gọi trước nói chuyện với nó, chắc ông kia gọi bảo anh C cũng là chỗ quen biết, có gì thì 2 bên tử tế mà nói chuyện.

Nghe xong thì tất cả mọi người cũng nhẹ lòng hơn đc 1 chút, nhưng không thể nói trước điều gì.

Anh C nói đã có sđt của nó, nhưng anh không gọi, 10ph sau ông kia gọi lại, báo là đã nói qua với thằng T, rồi bảo anh C qua 1 quán bia trên đường hồng hà, nó sẽ gặp ở đó.

Đm, cái không khí đó căng thẳng lắm các bác à, cứ nghĩ tới, tụi nó ntn, có bao thằng, sẽ nói chuyện kiểu gì, mà hồi hộp vãi c’. anh C gọi sang 2 con taxi thông báo địa điểm, rồi giục lái xe đi nhanh lên.

Cảm giác sao thời gian trôi nhanh thế, loáng 1 cái đã đến mẹ rồi, hóa ra là 1 nhà hàng nhỏ, chứ không phải quán bia, anh C bảo cả bọn đỗ xe từ xa, xuống tập trung, nhưng không cho mang theo đồ, chỉ cắt cử lại 1 thằng đệ ở xe giữ đồ, có gì thì phải tiếp viện ngay.

Tất cả đều hơi bất ngờ và lo, ra trận mà éo có vũ khí, thì chết chắc cmnr, nhưng chẳng ai dám cãi,

Anh C đi vào trước, đã nhận ra tụi nó ngồi trong góc quán, lúc này bọn nhân viên hơi hoảng, dạt hết sang chẳng nói câu nào, cả hội nhận ra ngay thằng T vì cái đầu trọc của nó đã nói lên tất cả, thằng này tầm gần 40, đầu cạo trọc lốc, đeo sợi xích bạc to bằng ngón tay, vẻ mặt đúng chất dân anh chị. Đứng cạnh nó có khoảng 6 7 mạng, không thấy 4 thằng đánh mình đâu cả,tụi nó khoanh tay trước ngực, không thấy cầm đồ, lúc ấy cả bọn mới trấn tĩnh lại đc 1 chút.

Thằng T trọc cũng nhận ra nhóm mình, nhưng nó không nói gì, chỉ đưa tay ra hiệu mời ngồi, đm, khệnh vãi lên đc. Nhưng dù sao cũng phải nín nhịn, địa bàn của nó mà.

Anh C mở lời trước:

_ chào anh T

_ uh, chào C, mấy năm rồi không gặp.

_ hôm nay em tới muốn hỏi anh vài chuyện.

_ anh biết rồi, có nghe mấy thằng em kể lại, và ông bạn cũng vừa gọi điện cho anh biết.không ngờ là nhóm em.

Mình lúc ấy chỉ đứng phía sau hóng hớt, chứ biết là ở đó éo có chỗ cho mình, khác với vẻ bặm trợn của T trọc, thì cách ăn nói và hành xử của nó đúng là dân giang hồ thứ thiệt, chứ không giống như tụi trẻ trâu mà mình vẫn thường tưởng tượng.

Anh C tiếp lời:
_ vâng, vậy anh biết rồi em cũng không nói lại nữa, em muốn nghe anh nói sao về vụ chơi 2 liền mấy người bên em.
Anh C vừa nói, vừa ngoảnh mặt về phía chú B đang băng bó và cái mặt sưng húp đầy vết tích của mình.

Thằng T trọc chỉ đáp 1 câu:
_ nếu biết là nhóm chú thì anh đã không làm
_ anh nói vậy là ý gì

_ 2 hôm trước có người quen nói muốn nhờ mấy anh em đi cùng có chút việc, nên anh giao lại cho thằng T.A ( sau mới biết chính là thằng ở quán nước và đi taxi tới chém) không biết là tụi nó lại mò sang địa bàn của chú.

_ thằng em em không ăn cắp ăn trộm, nó chỉ muốn trả đồ lại cho người ta, anh cũng nên biết phải trái chứ.

Thằng T im lặng, hình như nó đang tức tối sau câu nói của anh C.

_ ờ, mấy thằng bên anh làm càn quá, anh sẽ nhắc nhở. Giờ chú muốn sao?

_ cái này em xin để anh nói.

_ anh với chú cũng chỉ chạm cốc vài lần, nhưng cũng coi như quen biết, đã là dân xã hội thì khó tránh đc va chạm, chú thông cảm,

_ em với anh thì không có gì khúc mắc, nhưng còn mấy anh em bị chém đây thì sao.

nó trầm ngâm 1 lúc rồi nói:

_ thằng bên kia có đưa anh 10 triệu, vậy anh đưa lại cho mấy anh em kia, lo vụ cái xe và thuốc thang.

Nói thật lúc này mình không thể tin thằng T trọc lại hành xử sòng phẳng như vậy, quả không hổ là dân anh chị, mọi người cũng thoải mái hơn.

Chú B từ nãy giờ đứng nghe, cũng xuôi lòng, với lại chú có tư tưởng cầu hòa ngay từ khi xuất phát, lúc này chú mới lên tiếng:

_ Chuyện đã rồi em cũng không trách ai cả, nếu anh T đã nói vậy thì bọn em nghe theo, sau này nếu có qua bên em thì cũng xin nói trước 1 câu, giúp đc gì bọn em xin giúp.

T trọc rút trong bọc ra 10tr, rồi đứng lên tận tay đưa cho chú B, không nói 1 câu nào, ra hiệu cho cả bọn rút,

Anh em thở phào nhẹ nhõm, cũng rút về ngay sau đó.

Mình thấy cứ như 1 giấc mơ vậy, đm, làm cả quãng đường cứ lo lắng,

Cầu giấy thẳng tiến,

Cả hội lại tụ tập ở quán cũ quen thuộc, ăn nhậu tới hơn 12h mới rút, đêm hôm ấy, 2 chú cháu bị ông già chửi cho 1 trận te tua, chưa bao giờ thấy ổng tức giận như vậy, bà già thì nể chú B, nên chẳng dám nói câu nào. 2 chú cháu ăn chửi thêm mấy ngày nữa thì chuyện cũng nguôi ngoai, may mà ông già không biết đi đánh nhau.

…………


Từ vụ đó, 2 chú cháu lại có 1 khoảng thời gian dài ở nhà chơi với nhau, tình cảm lại càng gắn bó, qua 1 tháng thì vết chém cũng liền, nhưng ở đời, * bao giờ tránh đc cái vòng luẩn quẩn, cơm, áo, gạo, tiền…..

Chú B cũng vậy, ở nhà thì không có thu nhập, sau vụ bị chửi, mình cũng ít ra ngoài,
Anh C đã không còn cho ai xin hay lấy ví của bọn nghiện nữa, để tránh lặp lại sai lầm.

Nhàn cư vi bất thiện, 1 hôm nằm nghĩ vẩn vơ, chợt nảy ra ý định với cái đống sim hơn nửa năm trước chú B mang về, và cả cái đống chứng minh thư trong ngăn kéo nữa chứ

Bao nhiêu tai họa từ mấy vụ trước, nhưng cũng không làm mình thấy sợ mà hoàn lương, chỉ đến lần này, sau vết chém ấy, thì mình mới thực sự tỉnh ngộ và từ bỏ những việc làm không hay ho đó.

Mình gọi chú B:

Chú B, qua phòng cháu bàn công chuyện.

…………………………………

chap này dài nhất nhé, mẹ, viết 1 tiếng rưỡi mới xong đó,
mình kiếm cái gì ăn đã, lát viết tiếp



9/ sắp hoàn lương


Chú B nhìn ánh mắt háo hức, lém lỉnh của mình, chú biết ngay là ông cháu quỷ sứ lại sắp giở trò gì rồi. cả tháng ở nhà với chú, thương lắm, chẳng còn đồng ra đồng vào, những cuộc nhậu cũng hạn chế hơn.

Chú vừa vào phòng là mình đóng cửa liền, loay hoay 1 lúc, mang ra trong ngăn kéo 1 đống sim đủ các mạng ra bày trước mặt. chú B lấy làm lạ, mình nói ngay không để chú chờ đợi thêm nữa:

_ trong hơn nghìn cái sim chú mang về, có vài con đẹp lắm, cháu ghi hết cả ra giấy rồi nè, chú xem đi.

_ uh, thằng quỷ, sao hồi đó chú không biết nhỉ.

Chú B cầm tờ giấy lên và đọc, gương mặt vẻ hài lòng.

Nói qua cho các bác nghe về việc này 1 chút, ngày đó sim nhiều vô kể, nên không thể quản lý hết đc, kiểm tra số nào đẹp, là mình ghi lại vào 1 tờ giấy, ghi số sim, mã sim, số tiền, gói cước, ngày hết hạn….. nhiều thông tin lắm các bác à. Rồi hàng tuần, lại mang tờ giấy đó ra 1 lần, xem sim nào sắp hết hạn, thì lắp vô gọi đi cho phát sinh cước để nó tiếp tục đc duy trì. Cứ thế cứ thế, số sim đẹp, dễ nhớ về tay mình ngày một nhiều, còn loại sim SV thì khỏi nói, đi xe bus thì phần lớn là SV chứ ai ….

Nhưng đm, có 1 nghịch lí là sim càng đẹp thì tỉ lệ bị chủ nhân làm lại càng cao, tuần nào lắp lần lượt từng chiếc vô để kiểm tra cũng có vài con đã bị làm lại. có 1 lần mà tiếc hùi hụi, 1 em viettel đuôi 6888, hôm lấy về đã mừng thầm, và hi vọng 1 điều gì đó rồi, kiểm tra thông tin thuê bao, thì là của 1 thằng sn 84, quê Ninh Bình, 1 ngày phải lắp em nó vào kiểm tra đến 4 5 lần ấy, lần nào cũng hồi hộp, chỉ sợ nó làm lại, rồi ngày ngày trôi qua….vui lắm, vẫn chưa thấy gì. 2 tháng trôi qua, chắc ăn là thằng chủ nó quên mẹ rồi, thì lần lắp nó vào kiểm tra hàng ngày, máy báo sai sim. *, lúc ấy buồn và ức vãi cứt, nó để cho mình hí hửng 2 tháng rồi làm cho 1 phát ngã từ 9 tầng mây xuống.

Nhưng mình nhìn mọi chuyện không đơn giản như bản chất của nó, 1 thằng đầu óc như mình, xoay sang ý nghĩ, có thể 2 tháng đó, nó chờ cho mình gọi điện cho bạn bè người thân, bằng cái sim nó mất, rồi từ đó, nó tìm đc mình…..

Cái này thì không phải không thể xảy ra, vì dùng số đó, chắc cái điện thoại của nó mất kèm cũng đắt, nên cu cậu ấm ức, muốn tìm thằng lấy cắp đt.nên mới để như vậy, may mà 2 tháng đó mình tỉnh, không có gọi cho bạn bè nào hết,cho dù muốn khoe với tụi nó, và 2 em rau đang chăn số vip của mình, nên chỉ gọi linh tinh cho phát sinh cước..

Kể vậy thôi, kể tiếp lộ hết chuyện xấu xa, các bác lại ném gạch.


Chú B cầm tờ giấy, dường như đã hiểu ý mình, nhưng vẫn hỏi lấy lệ:

_ ông con định làm gì với đống này.
_ cháu đang định bàn với chú xem bán mớ này đi ntn, cháu nghĩ cũng kiếm đc kha khá.

Tính tới lúc ấy, còn khoảng hơn chục em số đẹp và dễ nhớ chưa bị khóa hay làm lại. gồm 2 em tam hoa 555 và 666, 4 em sim gánh đảo, 3 tiến, và vài em lặp dễ nhớ. mình có thể khẳng định là những con sim đẹp còn giữ lại của ngày xưa, sẽ không bị ai làm lại nữa, vì đã gần 1 năm rồi,kể từ ngày chú B còn đi xin về cho mình, muốn làm lại, mà không khai báo đc 5 số thường xuyên liên lạc trong vòng 6 tháng, thì khó mà đc ( bác nào làm trong viễn thông chắc hiểu quy trình làm lại sim).

Chú B nghe xong cười và khen đểu 1 câu:
_ ông cháu dạo này đầu óc nhanh nhạy gớm nhỉ

_ thì bây giờ 2 chú cháu ở nhà, cũng chẳng có nguồn thu nhập nào, nên cháu định vậy thôi, chú xem thế nào quyết giúp cháu, có để lại cũng chẳng dùng đến.

_ nhưng người ta đòi sang tên chính chủ thì mày làm thế nào.

ờ nhỉ, *, lúc này mình ngẩn người ra như mất hồn, sao không nghĩ tới vấn đề này nhỉ, không sang tên được chính chủ, thì bán * ai chịu mua cho mình

…………….

1 lúc sau mới trả lời chú:
_ không sao đâu, cái nào họ đăng kí rồi thì mình bán rẻ, chắc tụi nó ham rẻ là mua thôi, còn cái nào chưa đăng kí thông tin cá nhân, cháu lắp vào máy gọi 1 tuần, rồi mang ra điểm giao dịch là đứng tên đc thôi.

Lúc ấy giọng buồn lắm, vì chú B đã khơi đúng chỗ khó của công việc này, mình đáp lại vậy, cũng coi như tự an ủi mình.
_ thế ở đây cái nào chưa đăng kí?

_ để cháu lắp lại kiểm tra đã.

Lại là cảm giác hồi hộp, chỉ mong tất cả đống này chưa đăng kí chính chủ, thế là hấp tấp lắp thật nhanh, 2 chú cháu hí hoáy 1 lúc, mới ra đc kết quả cuối cùng, em 555 chính chủ, chỉ còn lại em 666. còn thêm mấy em gánh đảo… nửa được nửa không, thôi thế cũng tạm, mình nhẩm tính trong đầu, chắc cũng đc tầm vài triệu … cho mẹ hẳn 10 triệu đi, nhưng 10 triệu, thì vẫn quá ít so với cái giá phải trả sau này….

Lấy bút ra và ghi lại tất cả những thông tin, những gì cần phải làm với em sim nào, đều ghi tỉ mỉ lắm, chưa bao giờ mình lại có hứng với cái trò quái gở như lúc này.

èĐến ngày hôm sau, lên rongbay.com tuyển côè gia sư èmục việc làm giáo gia sư cho mình, à * phải,vừa tốt nghiệp ĐH xong thì tuyển tụi nó làm éo gì. Là để tranh thủ liên lạc với 5 số cố định nhằm hợp thức hóa thủ tục đăng kí chính chủ cho sim.

Mình thì lại không muốn lãng phí tiền với thời gian, nên mới nghĩ ra đc cái trò đó.xem chăn thêm đc em rau nào không ( cuối cùng đc 1 em SV ĐH HN, xin đc kể sau)

Sao mà nhiều tin rao gia sư thế, mà toàn các em SV năm 2-4, có em khoe giỏi dạy toán cấp 1, em giỏi luyện thi ĐH… em tiếng Nhật, tiếng Anh….

Phân vân mãi, chẳng biết chọn liên lạc với em nào, cuối cùng đưa ra quyết định, chọn mẹ 1 em nhận luyện viết chữ đẹp cho học sinh, ( đm, vì chữ mình cũng xấu nữa, nên biết đâu sau này cũng cần nhờ tới em nó )

Mất tới gần 1 tiếng để chọn lọc và ghi số các em ra giấy.

Vậy là 1 tuần liền, chỉ ăn với nằm nhắn tin đong đưa, mặc cả học phí với các em ý ( hồi đó dở người, toàn gọi tụi nó là chị chứ)

1 tuần vừa ngắn, vừa dài, bao niềm vui, bao kỉ niệm, mình sẽ viết về chuyện tán tỉnh và trêu chọc các em này sau,

Vậy là thứ 2 đầu tuần đã đến, ngày quyết định phi vụ bán sim có thành công hay không đã đến, sáng hôm ấy dậy sớm, gom ngay đc 7 cái CMND trong ngăn kéo ra rồi háo hức lên đường, 84 và 69 HQV thằng tiến.

Lòng hồi hộp như chưa bao giờ như vậy,

Recent Posts