Nhục vì một chữ trinh


Bao nhiêu cái tát, bao nhiêu nốt ngón tay còn hằn trên mặt Huệ chưa kịp tan hết thì lại là những trận đòn thân thể. Anh lao vào cô, cào cấu cô những đêm hai vợ chồng ân ái để trả thù cái gã đàn ông nào đã động vào người cô trước anh.


Lấy chồng ngỡ tưởng là sẽ an phận, sẽ sống yên ổn để làm một người vợ hiền lành tốt bụng. Lấy chồng ngỡ tưởng là sẽ không còn tơ vương quá khứ, tưởng sẽ lãng quên tất cả để sống với tương lai. Lấy chồng, tưởng sẽ không còn đau buồn, không còn khóc lóc vì xấu hổ, chán nản với quá khứ. Nhưng… lấy chồng, Huệ còn cay đắng hơn nhiều.

Ngày bước chân về nhà chồng, Huệ hạnh phúc trong tình yêu mới. Ngày cô bước chân lên xe hoa là ngày cô rũ bỏ quá khứ, rũ bỏ tất cả những đau buồn, những nỗi khổ tâm trong lòng để theo chồng, để hạnh phúc bên chồng. Cô nguyện cả đời này làm một người vợ tốt, một người con dâu đảm đang, chăm lo chu toàn cho gia đình. Nhưng trời chẳng chiều lòng người, chẳng để cho cô làm tròn trách nhiệm của mình.


Ngày bước chân về nhà chồng, Huệ hạnh phúc trong tình yêu mới. Ngày cô bước chân lên xe hoa là ngày cô rũ bỏ quá khứ, rũ bỏ tất cả những đau buồn. (ảnh minh họa)
Số phận nghiệt ngã đã không cho cô yên ổn với gia đình mới khi đêm tân hôn anh phát hiện cô không còn trong trắng. Anh ruồng bỏ cô, xúc phạm lăng mạ cô là một đứa con gái hư hỏng, một mụ đàn bà đê tiện và bỉ ổi. Anh đay nghiến cô, nói cô không xứng đáng làm vợ anh, cô lấy anh cũng chỉ vì đã mất đi cái trinh tiết và định “đổ vạ” cho anh.

Huệ đau khổ và nhục nhã. Bao nhiêu năm nay cô giữ gìn nhưng chỉ vì một phút nông nổi, chỉ vì lập trường không vững vàng và chỉ vì nhẹ dạ cả tin, cô đã hiến dâng tất cả cho người yêu cũ. Nhưng thật lòng cô không nghĩ chuyện lại phức tạp như thế. Cô đã từng lo lắng, cũng từng trách móc bản thân mình dại dột nhưng trước khi cưới cô, anh đã thề thốt rằng, anh yêu con người cô dù có thể nào đi chăng nữa anh không quan trọng. Anh chỉ cần có cô mà thôi. Thế nhưng giờ đây anh đã quên tất cả, những lời thề nguyện, những lời ong bướm ấy đã bị thói ích kỉ trong anh lấn át. Anh hoàn toàn quên hết, không còn nhớ nhung gì nữa.

Huệ lầm lỡ, Huệ trao thân cho người ta nhưng ai đã gây nên tội? Một mình Huệ lại làm được chuyện đó sao? Chẳng phải anh cũng từng cướp mất đời con gái của biết bao cô gái từ cái thời anh còn là một thanh niên chơi bời, sa ngã? Vậy mà giờ đây anh lại có quyền phán xét cô, lại cho cô là một người hư hỏng khi mà chính anh là thủ phạm biến những cô gái giống như Huệ thành ra nông nỗi này. Tại sao đàn ông cứ gây ra tội lỗi rồi lại không chịu gánh hậu quả mà mình đã tạo ra? Huệ ôm mặt khóc và than thân trách phận…

Anh coi trọng cái trinh tiết ấy hơn tất cả mọi thứ trên đời. Anh không còn tình yêu với cô, mọi thứ đã chấm dứt ngay từ cái đêm cô thuộc về anh. Thế là hết một cuộc hôn nhân mà Huệ từng mơ ước. Yên ổn ư, hạnh phúc ư? Tất cả chỉ là mơ.

Cuộc sống của Huệ cứ lầm lũi từ ngày ấy. Dường như anh đã mang cái chuyện trinh tiết của cô nói cho gia đình nhà chồng vì từ ngày ấy đến giờ, cô chưa bao giờ nhận được một ánh mắt thiện cảm của bố mẹ chồng. Cô không oán thán mình nữa mà căm hận chính anh, người đàn ông hứa hẹn cả đời sẽ cho cô hạnh phúc. Cô đã yêu và trao thân cho người ta, cô có lỗi nhưng không hề ân hận bởi ít ra người đàn ông ấy còn dám làm, dám chịu, dám thừa nhận tỗi lỗi của mình. Nhưng anh thì không, anh nói mà chẳng giữ lời.

Mỗi lần Huệ mở miệng can thiệp vào chuyện gia đình, chồng cô đều cau có tỏ vẻ khó chịu, ra giọng, cô không có tư cách xen vào chuyện gia đình nhà tôi. “Gia đình nhà tôi ư”, Huệ chua xót. Từ ngày cô bước chân về đây, cô đã là thành viên của gia đình này, anh không có quyền đay nghiến cô như thế. Ngày nào cô còn ở đây thì đó là gia đình của cô. Huệ kiên trì, ngậm đắng nuốt cay để sống lặng lẽ bên chồng vì cô không muốn mang tiếng xấu, bỏ chồng mà đi.

Mỗi lần Huệ mở miệng can thiệp vào chuyện gia đình, chồng cô đều cau có tỏ vẻ khó chịu, ra giọng, cô không có tư cách xen vào chuyện gia đình nhà tôi. (ảnh minh họa)
Bao nhiêu cái tát, bao nhiêu nốt ngón tay còn hằn trên mặt Huệ chưa kịp tan hết thì lại là những trận đòn thân thể. Anh lao vào cô, cào cấu cô những đêm hai vợ chồng ân ái để trả thù cái gã đàn ông nào đã động vào người cô trước anh. Chồng Huệ như một con thú hung hãn và bạo lực. Cô sợ, sợ những đêm chung chăn gối ấy. Kết quả của nó chỉ là những cơn đau nhức người ngợm, mỏi nhừ chân tay.

Bi kịch hơn cả là anh không cho Huệ sinh con, anh muốn hành hạ cô, hành hạ tấm thân và tinh thần của cô. Huệ đau khổ, cắn răng chịu đựng bên người chồng càng ngày càng vũ phu này. Số phận đã an bài, cô đã phải sống với một gã không ra gì thì cả đời này cô phải chịu. Cô không thể giải thoát cho mình bằng con đường li hôn như bao người bởi cô không biết phải đi đâu, phải về đâu. Bố mẹ cô sẽ thế nào khi biết rằng, đứa con gái duy nhất của họ bị chồng đuổi vì “tội mất trinh”? Huệ thật sự thấm thía hết nỗi cay đắng và nhục nhã

Recent Posts