Dâng hiến cho tình cũ...


Khi gặp lại nhau, chúng tôi đã không thể kiềm chế được những cảm xúc yêu đương ngày xưa cũ... để rồi, tôi đã chủ động dâng hiến cho anh tất cả...
Dâng hiến cho tình cũ...
Chỉ một lần gặp lại nhau, tôi đã chủ động trao cho anh tất cả... (Ảnh minh họa)
Gửi Bạn trẻ cuộc sống!
Hiện giờ tôi đang rất đau khổ và bế tắc… Tôi không biết phải làm sao để giải thoát cho bản thân mình thoát khỏi tình huống này nữa? Tôi rất mong khi đọc được những dòng tâm sự này, các bạn hãy cho tôi lời khuyên để giúp tôi thoát khỏi hoàn cảnh đau lòng này!
Trước đây, tôi và anh đã từng có một tình yêu rất đẹp. Nhưng vì hoàn cảnh địa lý nên chúng tôi không được ở bên cạnh nhau... và rồi, anh đã phản bội tôi để đến với người con gái khác.
Vì hai chúng tôi học khác trường và ở rất xa nhau nên đã có một người con gái khác tự nguyện lo lắng, quan tâm và chăm sóc cho anh rất chu đáo. Cô ấy bỏ tiền lo cho anh ăn học, mua sắm cho anh rất nhiều thứ từ quần áo, giầy dép đến những vật dụng cần thiết hàng ngày. Những khi anh khó khăn hay ốm đau, cô ấy đều ở bên cạnh, động viên, giúp đỡ và chăm sóc anh rất tận tình… Cũng chính vì sự quan tâm của cô ấy dành cho anh trong suốt thời gian học đại học nên anh đã phản bội tôi từ lúc nào không hay biết.
Rồi chúng tôi quyết định chia tay nhau khi hai đứa vẫn còn yêu thương nhau rất nhiều. Anh bảo rằng, “Mặc dù không yêu cô ấy nhưng anh vẫn phải trả những ân huệ cô ấy đã dành cho anh trong suốt thời gian qua”… và chẳng bao lâu sau đó, hai người họ đã tiến đến nhôn nhân.
Khi anh tay trong tay sánh bước bên người con gái khác trong lễ cưới thì tôi đã khóc rất nhiều cho mối tình đậm sâu của mình. Phải mất gần 3 năm sau tôi mới có thể quên được hình bóng của anh trong trái tim mình…
Dâng hiến cho tình cũ..., Bạn trẻ - Cuộc sống, nguoi yeu cu, moi tinh dau, tinh cu, chuyen gia dinh, hanh phuc, yeu thuong, bao
Tôi vẫn là một người phụ nữ đơn côi giữa dòng đời lắm nỗi vất vả, truân chuyên... (Ảnh minh họa)
Thế nhưng… cuộc đời dường như vẫn chưa thôi đùa trêu tôi! Chỉ mới cách đây mấy ngày thôi, tôi và anh đã tình cờ gặp lại nhau. Anh mời tôi đi uống cà phê, rồi chúng tôi cùng nhau đi dạo phố… Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa tràn về khiến cả tôi và anh đều không thể kiềm chế được những cảm xúc của ngày còn yêu nhau... Và cũng trong ngày hôm đó, tôi đã trao cho anh cái quý giá nhất của người con gái sau bao năm đau khổ, nhớ thương mối tình đầu của mình.
Khi nghĩ lại những gì đã làm, tôi không hề thấy ân hận về điều đó vì tôi rất yêu anh và tôi sẵn sàng dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất cho người đàn ông tôi yêu thương. Tôi không bao giờ thấy nuối tiếc về điều đó… nhưng giờ đây anh đã là người có gia đình, là chồng của người phụ nữ khác và là cha của những đứa trẻ không phải con tôi. Tôi làm sao có thể sống nổi khi để mất anh một lần nữa?
Anh sẽ phải quay về với mái ấm gia đình, còn tôi… giờ đây tôi vẫn là một người phụ nữ đơn côi giữa dòng đời lắm nỗi vất vả, truân chuyên. Tôi đã đánh mất đi chính tình yêu của mình một lần thì mãi mãi, tôi sẽ không bao giờ được sở hữu người đàn ông tôi yêu thương nữa!
Càng nghĩ đến anh, trái tim tôi lại đau đớn vô ngần... Tôi chỉ ao ước, giá như... anh mãi là anh của tôi ngày xưa ấy!

Recent Posts