Một đêm vụng trộm

Tôi là con gái, đó vẫn là lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của tôi trước ngày tôi gặp anh. Tôi ghét ai gọi tôi là đàn bà bởi tôi chưa thực sự là đàn bà. Tôi đã từng yêu, đã từng si mê một ai đó nhưng chưa bao giờ đi quá giới hạn.


Nhưng mọi sự đã thay đổi, đời tôi đã lật sang trang mới. Người ta nói, “nói trước bước không qua”, không nên quá khẳng khái một điều gì khi tương lai còn quá dài.

Tôi khẳng định cho đến lúc này, thứ tôi cần nhất đó chính là sự quan tâm, chăm sóc yêu thương của một người đàn ông. Tôi đã từng yêu và cũng đã chia tay. Thời gian quá dài ấy cũng đã đủ để khiến tôi quên đi tất cả những đau thương buồn khổ khi bị người đàn ông đó phản bội. Và thời gian ấy cũng quá đủ để trái tim tôi nguội lạnh, không còn biết rung động trước một ai.

Nhưng gặp anh, tôi đã khác. Tôi cũng không hiểu sao, trái tim đóng băng của tôi lại dễ dàng bị đánh thức như lúc này. Cuộc gặp mặt tình cờ của tôi và anh giống như duyên số. Anh lạnh lùng, tôi bàng quan với tất cả những ánh mắt của người khác nhìn tôi. Tôi đi cùng bạn, ai hỏi gì tôi nói ấy. Tôi ít giao tiếp, ít nói và được coi là con người hiền lành, nhu mì. Lúc nào gặp ai tôi cũng vậy. Nhưng hôm ấy, thấy chúng bạn vui vẻ, ai cũng có đôi có cặp, tôi đã rất khổ tâm và nghĩ về người yêu cũ, về những kỉ niệm đã qua. Bao nỗi đau đớn lại ùa về. Tôi thấy cô đơn trống trải và lạnh lẽo quá.

Tôi là cô gái có đôi mắt buồn và ướt, ai gặp tôi cũng nói như vậy. Sau này, anh cũng nói với tôi như thế. Anh nói, anh tò mò về đôi mắt ấy, muốn tìm hiểu xem, trong con người tôi có điều gì xa xăm đến thế. Và rồi chúng tôi đã rất hợp nhau, chia sẻ cùng nhau nhiều chuyện trong ngày hôm ấy. Tôi và anh đã chúc rượu nhau rất nhiều. Tôi cảm thấy mình thành thật với anh hơn.

Chúng tôi đi chơi, hát hò sau khi đã ăn uống xong. Anh hát rất hay, chúng tôi trở thành một đôi song ca ăn ý. Tôi biết, tay anh đã đeo nhẫn nhưng điều đó có ý nghĩa gì vì chúng tôi chỉ là vui vẻ với nhau thôi. Có người nhắc đùa tôi: “Anh ấy có vợ rồi đấy em nhé!”. Tôi chỉ cười rồi lại không nói gì. Tôi biết chứ, không thể thích anh nhưng tự nhiên, tim tôi rung động.

Tôi đã đi lạc con người mình, đi lạc lại những đạo lý mà từ trước tới giờ tôi luôn cho rằng phải thực hiện. Tôi ngã cầu thang khi đi vệ sinh, anh thấy vội chạy đến và xoa chân tôi. Lúc chở tôi về nhà, anh đã ân cần xoa đầu gối cho tôi. Tôi không hiểu tại sao lúc ấy, tim tôi lại đập rộn ràng đến vậy. Có phải chăng có chút hơi men rượu đã khiến tôi trở nên thế này? Hay tại tôi lâu quá rồi không được cảm nhận một bàn tay ấm áp quan tâm ân cần đến thế. Tôi bắt đầu thấy thích anh.

Khi gần về đến nhà tôi, lúc ấy bạn bè ai đi đường nấy. Chỉ có anh đưa tôi về. Lúc tiễn tôi đến cổng, tôi xuống xe và chào anh. Tôi đi khập khiễng vì chân bị đau, anh đứng đó nhìn theo bóng tôi. Bỗng anh chạy lại, ôm chầm lấy tôi và nói: “Cho anh ôm em một lần được không?!”. Tại sao tôi lại không giật anh ra, tại sao tôi lại đứng im để cho anh làm thế? Tôi không hiểu nổi lòng mình nữa, có phải tôi cũng đang chờ đợi cái ôm ấy?

Anh có vợ, tôi biết chứ nhưng có lẽ anh không yêu vợ mình, qua lời kể của anh tôi cảm nhận được điều đó. Người ta nói, người đàn ông đi ngoại tình thường mang chuyện gia đình không hạnh phúc để lừa gạt người khác. Nhưng bạn có tin không, cũng có những lời nói ấy là thật lòng. Có những người vì hoàn cảnh mà phải lấy vợ, có những người vì bị ép buộc và cũng có những người trót lầm lỡ rồi phải sống một cuộc sống gò bó, không thể nào thoát ra được. Họ muốn tìm tự do, muốn được yêu và yêu thương ai đó giống như anh lúc này. Tôi cảm nhận được hơi ấm của anh đang lan tỏa trong người tôi. Cảm nhận được giây phút hạnh phúc, ấm áp ấy.

Và đêm ấy, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi được nghe anh kể rất nhiều điều về cuộc đời anh, được nghe anh nói rất nhiều về những gì anh giấu kín trong lòng. Có thể, bạn cho tôi là người con gái dễ dãi, là người nhẹ dạ cả tin, là người không ra gì… Nhưng tôi không hối hận về điều đó, vì tôi cảm nhận được, những gì anh dành cho tôi là thật sự, anh đã thật lòng thích tôi. Đêm ấy, tôi trở thành đàn bà, thứ mà tôi gìn giữ bao lâu giờ trao cho anh.

Anh đã khóc khi biết, chính một người đã có vợ như anh lại làm cho tôi thành ra như thế. Nhưng anh thương tôi và xin lỗi tôi. Tôi gạt dòng nước mắt đang lăn trên má anh, ôm anh vào lòng. Tôi bỏ đi và đã không bao giờ liên lạc với anh nữa hoặc trốn tránh không nghe điện thoại của anh.

Anh nhiều lần đến nhà tìm tôi nhưng tôi không gặp. Tôi biết, tôi sợ, nếu tiếp tục mối quan hệ này, người đau khổ chỉ có tôi. Tôi không muốn phá vỡ một gia đình, không muốn gieo bi kịch cho người khác đặc biệt là vợ anh. Tôi sợ phải cô đơn, phải chờ đợi, phải yêu một người mà chẳng bao giờ thuộc về mình. 

Recent Posts